Có một món quà nhỏ con đã chuẩn bị cho mẹ.
Mẹ mở ra nhé…
Con đang ở xa nên không thể về ôm mẹ. Nhưng con muốn hôm nay mẹ biết một điều mà con ít khi nói ra…
Ba năm con xa nhà — là hơn 1.000 buổi sáng mẹ đều đặn nhắn tin cho con. Không sót một ngày nào.
Mẹ chưa bao giờ trách con trả lời ngắn.
Sáng hôm sau, mẹ vẫn lại nhắn tin cho con — như chưa từng có gì.
Hôm nay sinh nhật mẹ, con xin được nói một lần, thật lòng.
Mẹ ơi,
Con là đứa vụng về trong việc thể hiện tình cảm. Ba năm nay ở Nhật, mỗi sáng mở mắt ra, điều đầu tiên con thấy luôn là tin nhắn của mẹ.
Con thường chỉ trả lời "Dạ", "Vâng", hay để đó rồi quên mất. Những cuộc gọi của mẹ, nhiều khi con nghe mà chẳng biết nói gì, ậm ừ cho qua. Chắc đã có lúc mẹ buồn mà không nói ra.
Con xin lỗi mẹ. Không phải con hờ hững đâu. Con đọc hết, con xem hết, con giữ hết từng tấm ảnh mẹ gửi. Chỉ là con không biết diễn tả cảm xúc thành lời — nên con đã làm cả trang web này, để nói thay con.
Và con cảm ơn mẹ. Cảm ơn mẹ vì hơn một nghìn buổi sáng chưa từng bỏ sót ngày nào. Con không coi những điều đó là hiển nhiên. Con quý từng tin nhắn một. Kể cả khi con vẫn vụng về, mẹ hãy nhớ rằng: con thương mẹ nhiều.
Chúc mừng sinh nhật mẹ. Mong mẹ tuổi mới thật khỏe mạnh, vui vẻ, vườn hoa lúc nào cũng nở rực rỡ — con nhớ cơm mẹ nấu nhiều lắm.
— Con của mẹ ❤️
Tất cả những gì mẹ gửi, con vẫn giữ nguyên ở đây.











Con không về thắp nến cho mẹ được, nên con làm bánh ở đây.
Mẹ chạm vào từng ngọn nến để thổi tắt nhé!
Còn 5 ngọn nến 🕯️
Mẹ nhắm mắt ước một điều đi ạ.
Còn điều ước của con năm nào cũng vậy:
mong mẹ thật khỏe mạnh, để con còn được nghe mẹ nhắn "Con dậy chưa?" thật thật nhiều năm nữa.